Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Vết bỏng!

Một lần mình thấy một vết bỏng dài trên tay An, An nói "tại chiên cá đó", mấy ngày sau cũng lý do đó, mình thấy trên tay ML. Hông hiểu sao mình cứ thấy chạnh lòng vì những điều nho nhỏ ấy! Thấy thương thương phụ nữ!

Hôm nay đến lượt mình, mấy chấm phỏng tròn trên cổ tay bể ra và tấy đỏ, chỉ lạ một điều mình hông thấy xót xa cho mình!
Nhưng khi bắt gặp một vài ánh mắt ái ngại thoáng qua thật nhanh, mình xấu hổ! Hư thật!

Còn hai hình ảnh nữa thường hay làm mình chảy nước mắt, là lúc bất chợt nhìn thấy trên đường, hay đâu đó trong cuộc sống, hai đứa trẻ, đứa lớn là anh dắt bé gái là em, hoặc ku anh bồng nách con bé em. Chỉ vậy thôi là mình đã thấy nghèn nghẹn.

Và nghẹn hơn nữa là hình ảnh người cha với đứa con gái, bất cứ họ làm gì, ở đâu, trên đường, ở bến xe, bến tàu, cổng trường, ..... kể cả khi họ hạnh phúc nhất là ba dắt bé con đi dạo vui vẻ trong công viên. Mình vẫn thấy rưng rưng.

Mình! Có những điều quá ư kỳ cục! Mình đâu hiểu hết mình!!!!!!!!!!!!!!!!!!!????????????





chau at 09/14/2012 02:13 pm comment
Con người đa tình nó rứa đó chị iu ạ.[img]6[/img]
tunrua at 09/15/2012 08:32 am reply
Ui trời, hông dám nhận chữ "đa tình" đâu nghen![img]4[/img]
Cô nhỏ at 09/12/2012 09:57 pm comment
Hôm nay vào thăm bạn, càng đọc càng thấy đồng cảm, đến entry này thì không thể im lặng được nữa. [img]8[/img]
Cô nhỏ at 09/13/2012 05:04 pm reply
Hì, đúng vậy. Cô nhỏ mỗi khi nhìn thấy một ông bố cao lớn bế hay điệu đứa con bé bỏng là lòng thấy rưng rưng xúc động á tunrua.
tunrua at 09/13/2012 10:46 am reply
Những tâm hồn đồng điệu!!!!!???[img]1[/img]
Bà Tám at 08/18/2012 08:51 pm comment
Chị cũng vậy. Đọc mấy cái entry ngăn ngắn nho nhỏ này thấy dễ thương, bắt ghiền hà.
tunrua at 08/18/2012 09:43 pm reply
[img]1[/img], hi hi, "bắt ghiền hà", em biết quê chị ở đâu rồi! hi
VanPham at 08/14/2012 08:15 pm comment
Tôi cũng có lúc chạnh lòng vì những điều nho nhỏ ấy. . Không kỳ cục đâu Bạn à.
tunrua at 08/14/2012 10:41 pm reply
[img]1[/img], vậy là bình thường![img]1[/img]
Thuyhung30475 at 08/12/2012 01:39 pm comment
Tâm hồn tunrua dễ thương nha!
tunrua at 08/12/2012 03:58 pm reply
[img]1[/img], vậy là kỳ cục chứ TH[img]1[/img]

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

Mát- xcơ- va không tin những giọt nước mắt


 Truyền hình có một chương trình "phim cuối tuần", phim nước ngoài,  thường là phim hay, kinh điển. Mình biết vậy, nhưng hầu như chưa bao giờ coi, vì tối chủ nhật thường ngủ sớm!
Tối nay, chui vô mùng, quờ quạng thế nào chạm vào cái remote. màn hình tivi bật sáng, cái tiêu đề phim đập  vô mắt "Mát-xcơ- va không tin những  giọt nước mắt". Phim ni hình như lâu lắm rồi, nghe miết mà chưa coi, diễn viên xinh đẹp,  tò mò, quyết định không ngủ, coi! 
Hình như tiếp theo tuần trước, nhưng vẫn thấy hay hay, thích tính cách của nhân vật nam chính Gosha, cái gì cũng nhanh, gọn, thẳng thắn, dứt khoát, cả trong cách thể hiện tình yêu của anh ta. 
Bác sẽ cưới mẹ con"- Bác gặp mẹ con ở đâu? và quen bao lâu rồi"
- Trên tàu lửa, được 48 giờ, ...phút!
Kinh, mình nghĩ, cần gì phải cưới chứ!
Màn hình chạy  một lô những hàng chữ Nga, chẳng biết đọc, đoán là hết một tập.
Nhất định tuần sau coi tiếp.
Hi hi,
Đi ngủ (câu ni nghe quen quen~)
Bà Tám at 07/09/2012 05:34 pm comment
Nhớ kể tiếp chuyện phim nha cô bé.
tunrua at 07/24/2012 04:25 pm reply
Hi, chị ơi, hứa với chị kể tiếp, mà phim đó hết rồi chị ah, vậy là khi nhân vật nam bỏ đi, người phụ nữ ấy suy sụp trong nỗi mong chờ, lúc đó chị hiểu rằng chị đã yêu anh ấy thật nhiều. Những người bạn tốt đã đi tìm anh ấy về. Nhưng em nghĩ chủ đề của phim không chỉ là chuyện tình yêu![img]smile)[/img]. Chúc chị vui![img]1[/img]
tunrua at 07/09/2012 08:31 pm reply
Dạ, em sẽ cố gắng![img]1[/img], hì nhưng em kể theo kiểu em chị sẽ chán đó![img]1[/img]
Duong at 07/09/2012 10:11 am comment
tên phim là gì . sao ấn ra toàn ra bóng đá là sao ai biết bảo cho mình trang wed cái
tunrua at 07/09/2012 08:29 pm reply
Bạn ơi, mình cũng không rành lắm việc tìm kiếm phim trên mạng, tên phim là tựa đề entry mình đó, bạn có thể biết thêm một tí về nó trên Wikipedia: http://vi.wikipedia.org/wiki/Moskva_kh%C3%B4ng_tin_nh%E1%BB%AFng_gi%E1%BB%8Dt_n%C6%B0%E1%BB%9Bc_m%E1%BA%AFt

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

40 phút và 40 năm


Mình quá ấn tượng với bài này, phải lưu lại.

Nhật Hoàng thăm doanh nghiệp của người Việt tại Nhật
Trần Ngọc Phúc, 40 phút và 40 năm
TTCT - Trong cuộc chọn lựa suốt hai năm chuẩn bị cho chuyến thăm hằng năm của Nhật hoàng Akihito đến các doanh nghiệp vừa và nhỏ, có ba doanh nghiệp được đưa vào “short list”. Sự chọn lựa cuối cùng thuộc về Metran, doanh nghiệp sản xuất những thiết bị giúp thở chỉ có 35 nhân viên. Chủ doanh nghiệp là một người gốc Việt.
Ông Trần Ngọc Phúc (bìa trái) trình bày về sản phẩm máy giúp thở nhân chuyến thăm của Nhật hoàng Akihito tới Metran - Ảnh: mạnh kha
Để chuẩn bị cho chuyến thăm diễn ra hôm 5-7 vừa qua, trước đó cả tháng các toán nhân viên an ninh hoàng gia và những thị thần cung đình đã lên sơ đồ lộ trình di chuyển của nhà vua đến từng chi tiết, thị sát toàn bộ doanh nghiệp, thậm chí cả tách trà mà Metran chuẩn bị riêng cho nhà vua. Tất cả nhân viên đều được yêu cầu làm việc bình thường, không tự động đến gần đức vua và chỉ trả lời những gì vua hỏi chứ không đặt câu hỏi lại.
Chuyện kể của người tháp tùng Nhật hoàng
Vào ngày nhà vua đến, nhân viên an ninh ngồi vào ghế tổng đài điện thoại của công ty lịch sự cắt tất cả cuộc gọi đến và đi. Lời căn dặn sau cùng là: tất cả đều tập trung vào nhà vua, ngay cả ông bộ trưởng công nghiệp Nhật đến trước để chào đón vua cũng phải chờ và cũng không cần rót trà cho ông ấy. Người duy nhất được phép đón và đi gần nhà vua suốt cuộc thăm viếng là người sáng lập doanh nghiệp Metran, ông Trần Ngọc Phúc.
Tường thuật chuyến thăm của Nhật hoàng, ông Phúc kể: “Sau khi nghe giải thích về công nghệ và các ưu việt của thiết bị giúp thở của Metran, vua gật đầu ngợi khen nói: nhiều người sẽ được cứu, phục vụ được quốc dân. Dù là thiết bị dành riêng để cứu trẻ em sinh non, nhưng nhà vua cũng rất quan tâm đến việc máy giúp thở có thể áp dụng cho những người lớn tuổi bị hội chứng ARDS (hội chứng suy giảm hô hấp cấp), máy lại bảo vệ được phổi của người thở vì dùng phương pháp thở bảo tồn (Protective Ventilation), Ngài nghĩ có thể dùng làm quà tặng đặc biệt cho các hoàng tộc khác trên thế giới. Sau đó, Ngài có cuộc tiếp kiến riêng thân mật với các nhân viên cấp dưới.
Một nhân viên người Nhật sinh trưởng tại Canada, với phong thái khá Tây đã phá vỡ luật định khi chủ động nói với vua  rằng tuần sau vợ anh sinh con, anh thấy nước Nhật an toàn hơn khi trẻ sơ sinh có các thiết bị giúp thở của Metran. Vua không phật ý mà còn thân mật chúc mừng anh và cháu bé sắp ra đời. Lúc đó, một thị thần vào thông báo đã hết giờ, nhưng thiên hoàng bỏ qua và tiếp tục cuộc trò chuyện thân mật với các nhân viên và thần dân của mình!”.
Cuộc viếng thăm của Nhật hoàng đến một doanh nghiệp Việt kiều đã được truyền thông Nhật đăng tải liên tục suốt tháng 7 qua. Đầu tháng 8 này, truyền hình Nhật Bản sẽ cùng ông Phúc về Việt Nam thực hiện một phim tài liệu về hành trình cuộc đời ông. Nhưng để có được cuộc tháp tùng 40 phút bên cạnh thiên hoàng, ông Trần Ngọc Phúc đã trải qua 40 năm kiên trì hội nhập vào đời sống, tình cảm, công nghệ của nước Nhật, tính từ năm 1968 khi anh sinh viên trẻ trung Trần Ngọc Phúc rời quê hương du học ngành hóa công nghiệp tại Đại học Tokai.
Tinh thần “nhất nghệ tinh”
Kỳ lạ thay, điều đầu tiên ông học được từ phong cách Nhật không hẳn là cái gì quá cao xa, ông tâm sự: “Nó có gì đó giống với tinh thần “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh” của ta. Làm nghề gì thì làm cho thuần thục, đạt đến độ tinh xảo nhất, không hời hợt, không qua loa, không thay đổi xoành xoạch. Có một nhà báo phương Tây bảo rằng người Nhật hitech trong cả cách cắm một bông hoa, gấp một con hạc, làm một miếng sushi… “Công nghệ cao, hitech” có thể hiểu theo tinh thần “làm việc tinh xảo” đó nữa, chứ không chỉ là kỹ thuật cao”.
Ông Phúc dường như học rất kỹ điều này nên sau khi tốt nghiệp đại học năm 1974, mất thêm 10 năm đi thực tập nghiên cứu rồi làm việc tại các công ty, ngay khi có đủ điều kiện, từ năm 1984 ông đã bỏ ra gần 30 năm để chỉ làm một việc cho thật tinh xảo: đó là chế tạo các máy giúp thở để cứu người.
Đầu tiên là cứu các trẻ em sinh non, đặc biệt là “siêu sinh non” (tức trọng lượng khi sinh dưới 1.000 gam). Nguyên tắc của hô hấp hoạt động như sau: khi ta hít để lấy không khí vào phổi thì các bắp thịt ở ngực kéo phổi nở ra, bên trong phổi là áp lực âm để khí tràn vào. Nếu bệnh nhân bị bệnh polio gây liệt cơ hay chấn thương não nên không thể điều khiển để cơ kéo giãn phổi thì phổi không nở ra để hút không khí vào được. Lúc đó, người ta dùng máy thở thông thường, dùng áp lực bên ngoài (áp lực dương) để bơm không khí vào phổi.
Nhưng phương pháp này lại gây tác hại lớn đối với trẻ sơ sinh sinh non vì phổi của trẻ chưa hoàn thiện, chưa nở ra, khi dùng áp lực bên ngoài đẩy vào, không khí không vào được các phế nang của phổi mà lại làm khí quản phình ra gây nguy hại đến tính mạng. Trong trường hợp này, nhiều lúc người ta không tăng áp lực bơm mà tăng lượng oxy đưa vào, nhưng nếu lượng oxy vượt quá 40% sẽ gây mù cho cháu bé. Để cứu trẻ, nhiều lúc người ta phải chọn giải pháp cứu sống nhưng bị mù lòa.
Để giải quyết vấn đề này, ông Phúc đã dùng 30 năm làm việc của mình để sáng tạo và hoàn thiện thiết bị giúp thở mới, gọi là máy thở rung cao tần HFO (High Frequency Oscillatory Ventilation). Nguyên tắc của máy không phải là bơm không khí vào mà là rung từ từ cho oxy thấm và tan nhẹ vào buồng phổi yếu ớt của cháu bé. Trong một phút thay vì bơm thở theo nhịp 15-20 lần thì máy thở HFO rung nhẹ 900-1.500 lần để đưa rất êm ái không khí thấm dần vào các phế nang của phổi.
Nhật hoàng Akihito tới trụ sở doanh nghiệp Metran - Ảnh: mạnh kha
Thử nghiệm cho các đại dịch
Kết quả thống kê tại Nhật cho thấy theo đà hoàn thiện của máy giúp thở HFO, tỉ lệ tử vong của trẻ sinh non tại Nhật giảm dần trong hơn một thập niên qua. Đối với trẻ sinh non cân nặng 900 gam, số tử vong năm 1990 là 150 cháu thì đến năm 2005 chỉ còn dưới 50 cháu. Đối với trẻ nặng 600 gam thì tử suất năm 1990 là 400 cháu và năm 2005 chỉ còn 200 cháu. Đặc biệt đối với trẻ nhẹ hơn 400 gam thì tử vong từ 1.000 cháu năm 1990 chỉ còn dưới 500 cháu vào năm 2005.
Với những con số như thế, dễ hiểu tại sao thiết bị này hiện được trang bị tại 90% các trung tâm chăm sóc trẻ sơ sinh toàn nước Nhật với hơn 1.400 máy đang vận hành. Ngoài ra có hơn 200 máy đã được xuất khẩu đến 12 quốc gia trên thế giới.
Dù mục đích xuất phát là hỗ trợ trẻ sơ sinh, nhưng thiết bị dần được hoàn thiện và hứa hẹn nhiều tiềm năng mới. Hiện nay, Đại học Oxford của Anh đang tiến hành thử nghiệm thiết bị của Metran cho 800 bệnh nhân mắc hội chứng ARDS. Chương trình đã bắt đầu và dự kiến sau hai năm theo dõi, Oxford sẽ công bố kết quả. Nếu thành công, phương pháp sẽ được công nhận rộng rãi toàn cầu. Ngoài ra, trong một số hướng nghiên cứu mới, máy thở có thể xem xét áp dụng trong trường hợp có các đại dịch như cúm gia cầm, mà tác hại lớn là sưng phổi, làm buồng phổi dễ bị tổn thương, nên phương pháp thở bằng HFO sẽ rất tốt trong trường hợp này.
Có một số lượng lớn du học sinh Việt Nam đến học tập tại Nhật Bản hồi giữa thập niên 1960. Sức hút của xứ sở này đối với các chàng trai cô gái tâm huyết thuở ấy có thể xuất phát từ truyền thống Đông Du thời cụ Phan Bội Châu đầu thế kỷ 20, có thể do một nền công nghệ kỹ thuật hàng đầu và sự hồi sinh kỳ diệu của đất nước này sau thảm bại 1945, cũng có thể do những lôi cuốn và tương đồng về văn hóa… Riêng ông Phúc thì câu trả lời cũng giản dị: việc chọn lựa nước Nhật là do các quan hệ gia đình ở Huế, vốn là gia đình phật tử nên các thầy giới thiệu về nước Nhật riết rồi thấy quen thuộc.
Ông nói thêm: “Đi học ở Nhật khó hơn các nước phương Tây vì vấn đề ngôn ngữ, nhưng học ở Nhật ta tìm thấy cái tinh thần gầy dựng một quốc gia, vượt qua các tai biến để vươn lên, rất gần với Việt Nam”.
Bốn thập niên đã trôi, xuyên qua hai thế kỷ với biết bao thay đổi trong nhận thức của con người, của thời thế vẫn không làm phôi pha cái chất lý tưởng trong những điều rất giản dị mà ông Phúc nói ra hay làm được. Đó là sự giản dị không đơn giản, vô cùng tinh tế và hệ trọng như hơi thở mỏng manh từ buồng phổi của một sinh linh chỉ cân nặng 500 gam đang tha thiết được sống lành lặn và trọn vẹn. Có lẽ cũng vì sự tinh tế đó mà Nhật hoàng mới cất công ghé thăm một doanh nghiệp chỉ có 35 nhân viên và chỉ sản xuất một loại sản phẩm duy nhất này.
Hỏi cảm giác của ông Phúc về vinh dự được trò chuyện gần 40 phút với Nhật hoàng, ông nhẹ nhàng cười: “Ở Nhật, vua là thượng đế, người ta gọi vua là thiên hoàng mà! Còn tôi, tôi đặc biệt ấn tượng bởi một nhân vật cao trọng như thế, rất thông thái, bác học trong nhiều lĩnh vực, nhưng phong thái rất giản dị và tao nhã”.
LƯU VĨ LÂN
__________
Góp phần cứu sống nhiều trẻ sinh cực non ở Việt Nam
Trao đổi với TTCT, PGS.TS.BS Ngô Minh Xuân - trưởng khoa sơ sinh Bệnh viện phụ sản Từ Dũ, chủ tịch Hội Chu sinh sơ sinh TP.HCM - cho biết ông và nhiều bác sĩ của khoa hồi sức sơ sinh đã biết đến ông Trần Ngọc Phúc và Công ty Metran từ rất lâu. 
Máy giúp thở cao tần số hỗ trợ hô hấp cho trẻ sinh non tại khoa hồi sức trẻ sơ sinh Bệnh viện phụ sản Từ Dũ (TP.HCM) (ảnh chụp sáng 30-7) - Ảnh: Việt Hà
Bệnh viện phụ sản Từ Dũ đã sử dụng máy giúp thở Metran cách đây hàng chục năm. Cụ thể, tại bệnh viện đang sử dụng hai loại máy giúp thở Metran. Một loại là máy thở cao tần số và loại mới hơn là máy thở cao tần HFO/CMV. Máy giúp thở Metran không chỉ rất hiệu quả trong điều trị cho bệnh nhi mà giá thành còn hợp lý, gần như thấp nhất trong các loại máy giúp thở. Hiện giá một máy khoảng 400 triệu đồng, trong khi máy của những hãng khác cùng loại khoảng 500-600 triệu đồng. Riêng máy giúp thở HFO giá khoảng 800 triệu đồng.
PGS Xuân khẳng định: “Chỉ nói riêng về máy thở cao tần số thôi đã thấy rất hiệu quả và phù hợp với bệnh nhi. Máy có cả mode thở cho trẻ sơ sinh và người lớn. Dễ dàng cài đặt thông số, mỗi mode thở được điều chỉnh bằng các nút riêng biệt. Vì vậy tùy theo bệnh nhân là người lớn, trẻ em hay trẻ sơ sinh mà bác sĩ sẽ cài chế độ thở máy phù hợp theo sự kiểm soát của phần mềm riêng, đảm bảo an toàn cho bệnh nhân. Ngoài ra, máy được thiết kế điều khiển bằng màn hình cảm ứng nên sử dụng rất đơn giản, chỉ cần dùng ngón tay điều khiển trên màn hình nên bác sĩ rất an tâm và thích sử dụng”.
Từ khi bệnh viện được trang bị, máy giúp thở cao tần số này đã cứu sống được rất nhiều bé sơ sinh non tháng và cực non (cân nặng chỉ 600-650g). Đây là những bé mới được mẹ mang thai 23 tuần 3 ngày, tương đương với 5 tháng rưỡi nên việc cứu sống được những bé này là điều rất quý. Chỉ riêng năm 2011 bệnh viện đã cứu sống được 120 bé sinh non có cân nặng dưới 1kg trở xuống. Đa số các bé sau khi được cứu sống đều có sức khỏe bình thường, có những bé phát triển rất tốt. Nhờ đó mà theo PGS Xuân, hiện nay không chỉ Bệnh viện phụ sản Từ Dũ mà nhiều bệnh viện tại Việt Nam đang sử dụng máy giúp thở Metran.
Một điều đáng quý khác, theo PGS Xuân, còn là tấm lòng của ông Phúc với quê nhà. Ông và các nhân viên Metran thường hỗ trợ hết mình cho các bác sĩ khoa sơ sinh của bệnh viện trong thời gian học tập ở Nhật Bản. Khi các bác sĩ gặp khó khăn trong việc đi lại hay quan hệ làm việc, ông Phúc sẵn sàng giúp đỡ, liên hệ giáo sư, bác sĩ ở Nhật Bản giúp các bác sĩ Việt thuận lợi hơn trong việc học tập, công tác.
Cơ duyên trở về Việt Nam của ông Trần Ngọc Phúc bắt đầu không lâu sau khi ông thành lập Metran vào năm 1984. Ông kể lúc đó đang cùng Bệnh viện Nhi trung ương quốc gia Nhật Bản nghiên cứu về máy móc thiết bị y tế, ông đã được Bệnh viện Nisseki Hiro liên lạc với Bệnh viện Nhi trung ương quốc gia Nhật Bản về ca mổ tách rời hai cháu Việt - Đức. Vì biết ông Phúc là người Việt Nam nên Bệnh viện Nhi trung ương quốc gia Nhật Bản đề nghị ông tham gia việc này.
Do về sau các chuyên gia đã quyết định việc mổ tách rời hai cháu không diễn ra ở Nhật Bản mà ở Việt Nam nên ông không có cơ hội trực tiếp tham gia, nhưng đây là cơ duyên đưa ông trở lại Việt Nam. Sau đó, ông Phúc tham gia giảng dạy, làm việc ở Đại học Y dược TP.HCM, Bệnh viện Thống Nhất và nhiều cơ sở y tế khác.
Ông Phúc cho biết Metran đã lập chi nhánh tại Việt Nam và đang từng bước chuyển dần các công việc chế tạo và sản xuất về Việt Nam với mục tiêu “chất lượng Việt Nam cao hơn Nhật Bản”.
LÊ THANH HÀ ghi
Lãn Ông at 08/06/2012 08:15 am comment
40 năm lâu quá, thà không làm gì còn hơn! (Lấy ý tưởng từ dân gian vn: "1 quan đắt quá, thà chết còn hơn") [img]4[/img]
tunrua at 08/06/2012 12:00 pm reply
Vậy nên, mấy ngàn năm "cạp đất"[img]1[/img]

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012

Về núi


Có một người về núi
Ngủ quên dưới cội đào
Hai bàn tay duỗi thẳng
Nắng từng chùm lao xao

(Tặng Sgs)
Lãn Ông at 08/06/2012 08:26 am comment
Có một người về núi Cười vui với ngọn tùng Thân nhẹ như nước chảy Ánh trăng vàng mông lung (Từ Sgs) [img]1[/img]
tunrua at 08/06/2012 08:43 am reply
[img]41[/img]
Thuyhung30475 at 08/03/2012 06:48 pm comment
tunrua![img]4[/img]
tunrua at 08/05/2012 09:18 pm reply
[img]1[/img]
Thuyhung30475 at 07/30/2012 10:23 pm comment
vào xí phần trước nè[img]4[/img]
Thuyhung30475 at 07/30/2012 10:38 pm reply
có mấy ý bịt mắt rồi đó
tunrua at 07/30/2012 10:34 pm reply
[img]1[/img], chỉ là ý kiến của tunrua thôi mà, xem bà con xôn xao gì hông chứ!
Thuyhung30475 at 07/30/2012 10:32 pm reply
[img]1[/img] hay mình lấy xuống nha
tunrua at 07/30/2012 10:30 pm reply
[img]1[/img], người vừa quen vừa lạ!

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

Tâm trạng của Mon!


 Hic, mắc cười quá, cám ơn em T, hi hi



Thuyhung30475 at 07/28/2012 08:09 pm comment
Hãy tận hưởng cảm giác này ,không sẽ hối tiếc những ngày tháng tươi đẹp đó[img]4[/img]
tunrua at 07/28/2012 09:17 pm reply
[img]35[/img]
Thuyhung30475 at 07/28/2012 09:15 pm reply
ừ mình không đòi hỏi gì thêm ở cuộc sống này ,zậy là tạm đủ,chỉ là những ngày tháng trước đây luôn làm mình thấy thích thích khi nhớ về nó!
tunrua at 07/28/2012 09:11 pm reply
Ý mình là bạn đang rất yêu cuộc sống gđ bạn (BX và các con), vậy thì bạn cũng đang sống tươi đẹp![img]1[/img]
Thuyhung30475 at 07/28/2012 09:07 pm reply
không mình đã hết hạn để đọc thân rồi ,chỉ thỉnh thỏang luyến tiếc chút chút
tunrua at 07/28/2012 08:44 pm reply
Bạn cũng đang sống những ngày tháng tươi đẹp mà, có hối tiếc hông?[img]5[/img]
Bà Tám at 07/24/2012 03:49 pm comment
Thật ra người độc thân có nhiều cái tự do và thảnh thơi không được tẩn hưởng.

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Chú chó và cây gậy!


Sáng nay đi làm, ngồi vào bàn một lúc, bỗng nhiên nghe tiếng chó sủa, tiếng chó con, chắc chú chó con nào đó mới xa mẹ, tội nghiệp. Càng lúc nó kêu càng căng, nghe mà sốt ruột. Sau một hồi định hướng, bọn mình phát hiện chú chó bị mắc kẹt trong hòn non bộ của cái hồ cá dưới sân, hồ này là hồ nhỏ nhất, mà sao nó lại bị mắc ngoài đó chứ. Mình chạy xuống, ra hồ, đưa tay ra, cậu ta nhìn mình cầu cứu, ánh mắt ướt rượt! Nhưng tay mình thì kg đủ dài để kéo chú vô, với lại sợ chú cắn quá! Hi hi
    Mình tìm cái cây, đưa ra, bất ngờ mắt nó long lên, sủa ăng ẳng, dữ dội. Lạ thật, mới hiền từ đó mà. Sau đó, mình mới biết là chó sợ cây, và còn bị chê là ngu nữa chứ (thù này quyết hông quên!  )
    Gác cái giá, đặt lên đó tấm ván, mình hy vọng chú biết cách nhảy vô bờ, vậy mà hông, cứ đứng đó la nhặng cả lên, mình lẩm bẩm, sao mà ngu rứa hông biết!

    Cuối cùng thì chú bảo vệ cũng xuất hiện và giải cứu cho chú ấy, hổng biết từ đâu đến,và rồi đi về  đâu???



Nhìn đẹp trai ghê! hi hi




Cô nhỏ at 09/12/2012 10:00 pm comment
[img]8[/img]
Bà Tám at 07/24/2012 03:50 pm comment
Chú chó nhìn thấy thương quá.
tunrua at 07/24/2012 03:54 pm reply
Nó buồn vì bị mắc nạn đó chị![img]1[/img]
Thuyhung30475 at 07/21/2012 01:50 pm comment
hè hè mình xí chổ trước nè,chủ nhà có nhà không?
tunrua at 07/23/2012 07:02 am reply
Hi, không có nhà![img]1[/img]