Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

2011!!!!!!!!!

ôm nay ngày cuối cùng của 2011, không định viết gì, nhưng chợt nhớ một vài chuyện cần lưu lại!!
 
Biết đâu mai mốt mình quên mất cũng còn có cái để gợi nhớ!
Em nói ta "sống như trong phòng thí nghiệm", đó là nhận xét của em về ta. Đúng không nhỉ???, chỉ biết rằng những việc xảy ra đã làm ta hụt hẫng, mệt mỏi và thất vọng, đúng là nó không như những gì ta suy nghĩ, ta giống người của những thế kỉ trước phải không em?! Tất cả mọi chuyện đã qua, và giờ đây ta thấy đó cũng là bình thường, hãy dành cho nhau tình yêu thương của con người với con người!
Một số thay đổi trong cuộc sống, trong công việc của mình, tất cả như một sự sắp đặt vô hình, mình bình tĩnh đón nhận, cả cái tốt và chưa tốt!
Một vài người bạn mới thú vị và sâu sắc. Cám ơn những món quà vô tình mà cuộc sống mang lại!
Và....những tháng ngày sắp tới, hãy chọn cho mình mỗi ngày một niềm vui (TCS):

                                                   Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
                                       Chọn những bông hoa và những nụ cười
                                       Tôi nhận gió trời mời em giữ lấy
                                        Để mắt em cười, tựa lá bay.
                                                  ......................
                                                           Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui
                                                         Cùng với anh em tìm đến mọi người
                                                        Tôi chọn nơi này cùng nhau ca hát
                                                      Để thấy tiếng cười rộn rã bay
                                                                            ..........................
                     Và như thế tôi sống vui từng ngày
                    Và như thế tôi đến trong cuộc đời
                             .....................

Và như thế hãy sống vui từng ngày!
  (thanh thản sống, đừng đếm thời gian!)

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2011

Bệnh cũ tái phát!

Ban đầu mình nghĩ sẽ là cuộc vui mãi cho đến  Lễ Nửa đêm. Nhưng dần dần mình trơ ra, chết, bịnh mất cảm xúc lại tái phát!
 (sao nó đến mà không báo trước ta!)
Mất hứng một cách tuyệt dối!
Mình muốn về, nhưng thật là bất tiện, dù sao mọi người cũng đã vì mình! Năm, bảy người xung quanh , mà đầu óc mình trống rỗng, không phải vì chỉ có mình là nữ, mà tự nhiên mình thấy nhạt! Không chịu được. Mình ghét mình thật! 
Nhớ những lần lang thang cùng một vài người bạn đi không đầu không cuối, nhớ thật nhiều những lần cafe nơi góc quán, một vài lần dự Reveillon với gia đình người bạn, mặc dù mình ngoại đạo. Thật ấm áp!
Chiều nay...., không biết gọi là gì,  không tên, không cảm xúc!
May mà có buổi tối cafe với chú, những câu chuyện lan man mà làm lòng mình rộn rã!
Kết thúc một ngày, một đêm vốn không có gì đặc biệt với riêng mình!

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2011

Ông già Noel!


Chiều nay Tí gặp chuyện buồn! Tí ngồi ấm ức, buồn thật là buồn!
Vừa lúc Ba về, ba hiểu nỗi buồn của Tí, "Con ah, đừng khóc nữa nha". Mọi thứ chợt như vỡ òa! Những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Bất ngờ Ba tặng Tí món quà Giáng Sinh. Ôi, thật là dễ thương, làm Tí vui quá trời, nỗi buồn lúc nãy vơi đi, vơi đi!
Ba, người bạn vô cùng lớn của Tí!
Ba, ông già Noel thật tuyệt vời!


Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Đứt dây thần kinh!

Lại bị trách đứt dây thần kinh cảm xúc!

Kệ, nghe nhiều quá rồi! Quen!
Dây thần kinh thì cả chùm, suy dây này thì khắc vượng dây khác, lo gì! hì hì...



Lãn Ông at 12/20/2011 01:14 pm comment
Thế suy cảm xúc thì vượng cái giề? 
tunrua at 12/22/2011 04:06 pm reply
Hi, trước hết phải ưu tiên cho... cái sợi cười, rồi thì là... còn rải rác một vài sợi mà quả nhân không tiện nói! hì

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

Bánh nậm

Chẳng biết mắc bệnh gì mà ngày hôm qua ngồi nhớ bánh nậm Huế, tưởng hôm nay bận rộn làm việc sẽ quên, ai ngờ bây giờ  vẫn còn thèm! Mà ở đây thì  không ai bán. Chán thật!
Phải chi bụi chuối sứ sau vườn còn thì mình đã có lá để làm bánh, giải quyết được cái cơn thèm bất tử. Đi xin lá chuối thì kì quá.
Ôi, chỉ cần có lá chuối, 2 giờ sau mình đã có những chiếc bánh nóng hổi............
Thích bánh nậm quá đi mất!!!!!!!!!!!!!!!!! Mình đúng là khùng!

Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2011

Cặp đôi hoàn hảo


Mình bị ku cháu giận, vì cái tội nói bậy!
Chú mèo nhà mình và chú mèo hàng xóm thân thiết nhau vô cùng, tụi nó quấn quýt bên nhau suốt ngày như 1 cặp tình nhân! Mà hai nó lại là 2 con mèo ...trai! Buồn cười quá, mình nói hai con này pêđê!
Ku cháu không chịu, ku cậu phụng phịu: "Con biết tụi nó từ lâu, vì nó phải xa mẹ từ nhỏ, nên gặp nhau nó đồng cảm, thương yêu nhau, chơi với nhau tình cảm". Mình cứ cãi bướng: "rõ ràng là pêđê! hee", ku cháu mặt nghiêm nghị, không cười, ấm ức: "Cô Bảy không biết gì mà cũng nói". Thế là ku cậu giận! Hi hi..

Suy nghĩ của trẻ con thật là trong sáng !

Và đây, một cặp đôi hoàn hảo:


Thứ Tư, 7 tháng 12, 2011

Phim và đời!

Khi xem một bộ phim,  minh có thể biết ngay nhân vật phản diện. Vậy mà trong cuộc sống. mình mù tịt, chẳng biết đâu là thật, đâu là giả?????????????

Lãn Ông at 12/10/2011 02:30 pm comment
Thế thì nên làm diễn viên. Hoặc đạo diễn. 
tunrua at 12/10/2011 10:17 pm reply
Hì hì ! Sợ bị trúng "cà...chua" quá!