Gì cũng cười
![]() | |
| Người Việt xấu xí: Gì cũng cười Dân tộc nào cũng có những thói xấu riêng. Người Việt ta có nhiều phẩm chất đẹp nhưng cũng không ít tật dở. Mời các bạn cùng xem những bài khảo luận của các học giả Việt Nam từ đầu thế kỷ 20 về những tật xấu của dân tộc mình. Chỉ có điều, người Việt trẻ ngày nay hẳn sẽ khác với bà con làng xóm của anh Chí ngày xưa: “Nói vậy chắc nó trừ mình ra…!” Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang. An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì; quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang. Có kẻ bảo cười hết cả, cũng là một cách của người hiền. Cuộc đời muôn việc chẳng qua là trò phường chèo hết thảy không có chi là nghiêm đến nỗi người hiền phải nhăn mày mà nghĩ ngợi. Ví dù được y như vậy, thì ra nước An Nam ta cả dân là người hiền. Nếu thế tôi đâu dám đem lời phường chèo mà nhủ người nhếch mép bỏ tính tự nhiên mà làm bộ đứng đắn lại, nghiêm nhìn những cuộc trẻ chơi. Nhưng mà xét ra cái cười của ta nhiều khi có cái vô tình độc ác; có cái láo xược khinh người; có câu chửi người ta; có nghĩa yên trí không phải nghe hết lời người ta mà gièm trước ý tưởng người ta; không phải nhìn kỹ việc người ta làm mà đã chê sẵn công cuộc người ta. Thực không có tức gì bằng cái tức phải đối đáp với những kẻ nghe mình nói chỉ lấy tiếng cười hì hì mà đáp. Phản đối không tức, kẻ bịt tai chẳng thèm nghe cũng không tức đến thế... Ừ, mà gì bực mình bằng rát cổ bỏng họng, mỏi lưỡi, tê môi, để mà hỏi ý một người, mà người ấy chỉ đáp bằng một tiếng thì khen chẳng ơn, mắng chẳng cãi, hỏi chẳng thưa, trước sau chỉ có miệng cười hì hì, thì ai không phải phát tức. Ta phải biết rằng, khi người ta nói với ta, là để hỏi tình ý ta thế nào. Ai nói với mình thì mình phải đáp. Tuỳ ý mình muốn tỏ tình ý cho người ta biết thì nói thực; không hiểu thì hỏi lại; mà không muốn nói tình ý cho người ta biết, thì khéo lấy lời lịch sự mà tỏ cho người ta hiểu rằng câu hỏi khi phạm đến một điều kín của mình. Hoặc là có khôn thì lựa lời mà tỏ cho người ta biết những điều mình muốn cho biết mà thôi, và khiến câu chuyện cho người ta không khỏi căn vặn được mình nữa. Nhưng phàm người ta hỏi, mình đã lắng tai nghe, là mình nợ người ta câu đáp. (Đông Dương tạp chí) Tặng Sgs |
Thứ Tư, 31 tháng 8, 2011
Gì cũng cười
Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011
Kinh nghiem xuong mau!
TTCT - 1. Trời quá lạnh, con chim nhỏ khi đang bay về phương nam tránh rét bị đông cứng lại và rơi xuống cánh đồng. Một con bò đi qua ị vào người nó.
Bài học xương máu:
1. Không phải kẻ nào ị vào mình cũng là kẻ thù của mình.
2. Kẻ kéo mình ra khỏi bãi phân không chắc là bạn mình.
3. Quan trọng nhất: khi đang ngập ngụa trong phân tốt nhất là ngậm cái mồm lại.
PHAN TÊ ZI (st)
Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2011
Thời gian.
Mình vừa đọc được website của một người quen, cậu này đã làm được một
việc thật ý nghĩa cho cộng đồng, thật vui khi cuộc sống vẫn còn những
tấm lòng, họ không chỉ biết sống cho riêng mình.
Và rồi mình đã suy nghĩ thật nhiều về khoảng thời gian sau một ngày làm việc,đừng để cái đầu mình trống rỗng, và đừng bắt nó phải miên man vào những miền vớ vẩn. Cố lên!
Và rồi mình đã suy nghĩ thật nhiều về khoảng thời gian sau một ngày làm việc,đừng để cái đầu mình trống rỗng, và đừng bắt nó phải miên man vào những miền vớ vẩn. Cố lên!
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2011
!
Khi bạn không còn muốn chia sẻ những buồn vui, nghĩa là bạn chấp nhận sự cô độc vĩnh viễn trong tâm hồn!
Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011
Vụ "News of the World"
Tờ News of the World buộc phải đóng cửa hôm
10/7 sau khi bê bối nghe lén điện thoại.
Xem ra việc xâm phạm quyền riêng tư cũng mang một tội không nhỏ! Chưa kể gây tổn thương tinh thần người bị hại.
Việc này làm mình nhớ lại một câu chuyện:
Một anh nọ đến nhà bạn chơi, vì chủ nhà đi vắng nhưng lại quên đóng cửa, nên anh ta vào được nhà, nhưng thay vì quay ra vì vắng chủ nhà, anh ta lại nổi máu tham, mở tủ lấy tiền. Khi bị phát hiện. Anh ta cứ một mực khăng khăng :”Tôi không có lỗi, vì tôi vô tình vào nhà được chứ không cố ý đi ăn trộm”. Chủ nhà phá lên cười: “Anh này buồn cười thật, đúng là anh vô được nhà tôi là vô tình, nhưng anh mở tủ lấy tiền sao gọi là vô tình?!. Tôi sẽ hài lòng hơn nếu nhận được ở anh lời xin lỗi!”
Xem ra việc xâm phạm quyền riêng tư cũng mang một tội không nhỏ! Chưa kể gây tổn thương tinh thần người bị hại.
Việc này làm mình nhớ lại một câu chuyện:
Một anh nọ đến nhà bạn chơi, vì chủ nhà đi vắng nhưng lại quên đóng cửa, nên anh ta vào được nhà, nhưng thay vì quay ra vì vắng chủ nhà, anh ta lại nổi máu tham, mở tủ lấy tiền. Khi bị phát hiện. Anh ta cứ một mực khăng khăng :”Tôi không có lỗi, vì tôi vô tình vào nhà được chứ không cố ý đi ăn trộm”. Chủ nhà phá lên cười: “Anh này buồn cười thật, đúng là anh vô được nhà tôi là vô tình, nhưng anh mở tủ lấy tiền sao gọi là vô tình?!. Tôi sẽ hài lòng hơn nếu nhận được ở anh lời xin lỗi!”
Chủ Nhật, 17 tháng 7, 2011
Khung của hẹp
Kìa. "Khung cửa hẹp" - André Gide- Bản dịch của Bùi Giáng. Mừng như gặp lại cố nhân.
Bìa đẹp, nhưng sao mình vẫn thấy nhớ cuốn sách mình đọc hồi nhỏ.
"Ai đẩy Thuý Kiều vào lầu xanh? Ai xô Alissa vào khung cửa hẹp? Định mệnh hay nghi ngẫu? "
Sắp tới là 2 ngày dành cho "cố nhân"!!!!!!!!
Bìa đẹp, nhưng sao mình vẫn thấy nhớ cuốn sách mình đọc hồi nhỏ.
"Ai đẩy Thuý Kiều vào lầu xanh? Ai xô Alissa vào khung cửa hẹp? Định mệnh hay nghi ngẫu? "
Sắp tới là 2 ngày dành cho "cố nhân"!!!!!!!!
Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011
Quán café ruột
Chiều nay mình ngồi nghe chị kể: "Em biết không, những người bạn tri kỷ
thường có 1 quán cafe quen thuộc, rồi bất ngờ một hôm, có một cái bảng
nhỏ treo trước cổng quán: "Tạm ngừng bán". Chị chợt thảng thốt: vậy là
tụi chị mất đi cái quán "ruột"!, một ý nghĩ điên rồ thoáng qua đầu chị:
"có khi nào chị và bạn chị nghỉ chơi nhau?!"- Ồ, không, chị đã từng nghĩ
trái đất này có tan đi cũng không bao giờ có chuyện đó.
Vậy mà, em à, chuyện đó đã xảy ra".
Mình lặng lẽ nhìn chị: "chắc chị buồn lắm?". Chị cười thật nhẹ: "Không, chị muốn vậy mà".
Đừng chọn cho mình một quán cafe "ruột" nha các bạn!!!!!
Vậy mà, em à, chuyện đó đã xảy ra".
Mình lặng lẽ nhìn chị: "chắc chị buồn lắm?". Chị cười thật nhẹ: "Không, chị muốn vậy mà".
Đừng chọn cho mình một quán cafe "ruột" nha các bạn!!!!!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
